Tớ và cậu là bạn thân. Những cú điện thoại hỏi thăm nhau tớ vui vẻ nhận nó như một sự ngẫu nhiên....Tớ vô tư kể cậu nghe chuyện học, chuyện “nhí nhố” của tụi bạn thân trên lớp. Cậu kể tớ nghe về những buổi chiều đi đá bóng cùng tụi bạn trong kí túc xá rồi những lần hùa nhau đi bơi, xem xiếc hay quậy trên giảng đường.. . tớ hào hứng nghe chuyện cậu kể, cậu cũng vui lắm khi tớ kể chuyện rồi lại khúc khích cười. Thời gian cứ trôi đi, tớ và cậu mỗi ngày thêm thân thiết hơn. Sợi dây tình bạn được thắt chặt hơn với những câu chuyện “nửa người lớn” của cái thời sinh viên.
Cậu biết không? Cái tuyệt vời mà tớ cảm nhận đầy đủ nhất đó là tình bạn khác giới giữa tớ và cậu. Nó không là những lần giận hờn vu vơ nhưng đó là những cái nhíu mày làm duyên khi cậu giận tớ và cái bĩu môi dài dài khi tớ thấy ghét cậu. Không có những lần ghen tuông của đôi lứa yêu nhau nhưng có cái khựng lòng khi cậu “vô tình” giới thiệu với tớ rằng có cô bạn gái mới quen hay những lần cậu “dịu giọng” xuống khi tớ “tưng tửng” khoe vì mới đi chơi với anh chàng đẹp trai cùng lớp. Tất cả tạo nên một tình cảm đẹp. Không phải tình bạn đơn thuần, cũng không phải cái lãng mạn của tình yêu tuổi mới lớn. Đó có lẽ là một giới hạn có sự giao thoa. Hay một sự giao thoa có giới hạn của tình bạn không định nghĩa?
Cứ thế cậu nhé, cứ làm tớ vui vì những chuyện đâu đâu, cứ giữ cái giới hạn mà thế giới của tớ và cậu không bao giờ có thể chạm tới. Tớ cũng cứ tiếp mãi câu chuyện vui, buồn trên giảng đường và trong cuộc sống này cho cậu nghe nhé!
Bởi cuộc sống có những giới hạn. Tớ và cậu đang đi trên một giới hạn tuyệt vời, vậy hãy cứ để nó đẹp một cách tự nhiên như thế nhé!